Rétromobile 2025: Cuộc Diễu Hành Của Những Huyền Thoại – 10 Mẫu Xe Đua Đẹp Nhất Lịch Sử
Chào mừng quý vị quay trở lại với những thước phim sống động về Rétromobile 2025, một sự kiện mà mỗi năm trôi qua
lại càng khẳng định vị thế là thánh địa của những chiếc xe cổ điển đỉnh cao. Như quý vị đã biết, Rétromobile luôn mang đến một bữa tiệc thị giác mãn nhãn với vô vàn những tuyệt tác bốn bánh. Tuy nhiên, trong bản tin chung, chúng tôi đã để dành lại một chuyên đề đặc biệt, một cuộc tuyển chọn đầy tâm huyết: Top 10 mẫu xe đua đẹp nhất, độc đáo nhất và ngoạn mục nhất từng xuất hiện trên đường đua. Hôm nay, với kinh nghiệm dày dặn 10 năm theo sát từng bước chân của ngành công nghiệp xe hơi cổ điển, tôi sẽ cùng quý vị khám phá lại những viên ngọc quý ẩn mình trong những hành lang tráng lệ của Rétromobile, nơi lịch sử và đam mê giao thoa.
Ligier JS 2 (1973): Khát Vọng Pháp Quốc Trên Đấu Trường Quốc Tế
Khi nhắc đến Pháp, không thể bỏ qua Ligier JS 2, một biểu tượng của ngành công nghiệp ô tô nước này. Dù ngày nay thương hiệu Ligier gắn liền với những chiếc xe scooter nhỏ gọn, nhưng trong quá khứ, Ligier từng là một tên tuổi đáng gờm trong phân khúc xe thể thao và thậm chí là cả giải đua Công thức 1.
Hành trình của Guy Ligier, từ một vận động viên đua thuyền và rugby thành công, đến với sự nghiệp đua xe đầy vinh quang là một câu chuyện truyền cảm hứng. Ông từng là tay lái cừ khôi cho chương trình chính thức của Ford Pháp, chinh phục những mẫu xe huyền thoại như Mustang và GT40. Bước chân vào Công thức 1, Ligier đã đạt được vị trí thứ sáu ấn tượng trong 13 lần tham dự. Tuy nhiên, cái chết bi thảm của người bạn thân Jo Schlesser ngay trong lần ra mắt F1 đã khiến Ligier tuyên bố giải nghệ. Ông quyết định thành lập “Ligier Cars” và bắt đầu hành trình kiến tạo những chiếc xe thể thao của riêng mình. Chiếc JS 1 là sản phẩm đầu tiên, chỉ có ba chiếc được sản xuất, ngay sau đó là sự ra đời của JS 2, mang trong mình tên viết tắt của người bạn quá cố.
Ligier JS 2 là một chiếc xe thể thao hai chỗ ngồi, trái tim của nó là khối động cơ V6 Maserati, với thiết kế thân xe tinh xảo đến từ nhà thiết kế Pietro Frua. Chỉ hơn 200 chiếc JS 2 được sản xuất, và sự phá sản đột ngột của Maserati đã đặt dấu chấm hết cho quá trình này.
Không chỉ dừng lại ở đường phố, JS 2 còn chứng minh sức mạnh trên đường đua. Năm 1972, nó tham gia giải 24 Hours of Le Mans, nhưng những động cơ Maserati lại không thể trụ vững. Năm tiếp theo, chiếc JS 2 màu vàng này, với sự tài trợ của BP, đã có một màn trình diễn ấn tượng. Guy Ligier trở lại tay lái, cùng với Jacques Lafitte, nhưng một lần nữa, động cơ đã phản bội họ. Tuy nhiên, trong giải Tour de France, JS 2 đã trên đà chiến thắng. Gérard Larrousse xuất sắc giành 14 trên 17 chặng, cho đến khi một bộ phận phân phối điện bị lỗi đã cản bước ông. Năm 1974, JS 2 giành chiến thắng tại 4 Hours of Le Mans và về thứ tám tại giải 24 Hours of Le Mans danh giá. Thành công lớn nhất đến vào năm sau, với vị trí á quân tại giải 24 Hours of Le Mans. Lúc này, JS 2 đã được trang bị động cơ V8 Ford Cosworth. Cuộc chiến khốc liệt giữa Jean Louis Lafosse, Guy Chasseuil và cặp đôi Jacky Ickx, Derek Bell trên chiếc Gulf Mirage đã trở thành huyền thoại. Đây cũng là chặng đua cuối cùng của JS 2. Ligier chuyển hướng sang Công thức 1, ra mắt với chiếc JS 5 sử dụng động cơ V12 Matra.
Ferrari 312 B3 (1974): Khởi Đầu Cho Kỷ Nguyên Ferrari Đỉnh Cao
Một cái tên không thể thiếu trong bất kỳ cuộc thảo luận nào về xe đua là Ferrari. Và giữa vô vàn những lựa chọn xuất sắc, chiếc 312 B3 năm 1974 nổi bật lên như một minh chứng cho sự phục hồi mạnh mẽ của “Ngựa chứng”. Đầu những năm 1970, Ferrari trải qua giai đoạn khó khăn. Cả chương trình F1 và World Endurance Championship đều không đạt được kỳ vọng. Khi chương trình sức bền bị khai tử vào cuối năm 1973, mọi sự tập trung dồn hết cho F1. Jacky Ickx và Artureo Merzario ra đi, để lại vị trí cho những tài năng mới.
Enzo Ferrari đã tìm đến Clay Regazzoni, người từng là tay lái cho Ferrari và đã thuyết phục ông chiêu mộ Niki Lauda trẻ tuổi. Với sự đóng góp của Lauda, Ferrari dần lấy lại vị thế. Tuy nhiên, con đường này không hề trải hoa hồng. Chiếc 312 B3 cực kỳ nhanh, với 10 lần giành pole trong 15 chặng đua đã chứng minh điều đó. Dù vậy, độ tin cậy vẫn là một vấn đề vào năm 1974. Dù vậy, ba chiến thắng chặng đã thuộc về Ferrari: hai lần cho Lauda (Tây Ban Nha và Hà Lan) và một lần cho Regazzoni tại GP Đức.
Dù đối mặt với vô vàn thách thức kỹ thuật, Regazzoni vẫn cạnh tranh sòng phẳng cho chức vô địch thế giới. Cuộc đua quyết định diễn ra ở chặng cuối cùng tại Watkins Glen, New York. Regazzoni và Emerson Fittipaldi bước vào cuộc đua với điểm số ngang bằng. Vòng phân loại, họ xếp thứ 8 và 9. Mọi thứ căng thẳng đến nghẹt thở. Regazzoni gặp khó khăn với khả năng xử lý của chiếc Ferrari, thậm chí phải vào pitstop thay lốp – một điều hiếm thấy thời bấy giờ. Fittipaldi vươn lên vị trí thứ 4 và giành chức vô địch thế giới năm 1974, cũng là danh hiệu đầu tiên cho McLaren. Tuy nhiên, nền móng vững chắc đã được đặt ra. Năm 1975, chiếc xe kế nhiệm (312 T) với Niki Lauda sau tay lái đã mang về chức vô địch thế giới thứ hai cho Ferrari.
Ferrari 312 PB: Dấu Ấn Cuối Cùng Của Một Kỷ Nguyên
Chiếc xe đã nhường chỗ cho sự thành công đó cũng có mặt tại Paris. Nhà chế tác đồng hồ Richard Mille, với bộ sưu tập Ferrari truyền thống của mình, đã mang đến chiếc 312 PB. Ra đời vào cuối năm 1971, chiếc xe với số khung 0890 này đã chứng kiến những tay lái huyền thoại như Ickx, Merzario, Redman và Regazzoni cầm lái. Chiến thắng tại giải 1000 km Francorchamps là thành tích nổi bật nhất của nó.
Đối với mùa giải 1973, chiếc xe được cập nhật với thân xe mới và động cơ V12 mạnh mẽ hơn, đạt 500 mã lực. Nó trở thành xe phục vụ cho Arturo Merzario và Carlos Pace. 0890 mang trên mình sọc xanh lá cây đặc trưng, trong khi Ickx và Redman sử dụng chiếc màu vàng, tương tự như những chiếc xe trong giải WEC hiện đại. Trong cuộc đua tranh chức vô địch thế giới với Matra, Ferrari đã về nhì với một chiến thắng so với năm của đối thủ Pháp. Ickx và Redman giành chiến thắng tại giải 1000 km Nürburgring. Mặc dù 0890 không giành được chiến thắng nào, nó đã mang về những điểm số quan trọng, với ba lần về thứ tư tại Vallelunga, Dijon và Francorchamps, một lần về thứ ba tại Watkins Glen, và hai lần về nhì tại Nürburgring và giải 24 Hours of Le Mans. Cuối cùng, Ferrari chỉ thua Matra 9 điểm trong cuộc đua tranh danh hiệu. Enzo Ferrari quyết định dừng chương trình này vào cuối năm 1973. Năm mươi năm sau, Ferrari đã trở lại mạnh mẽ với mẫu 499 P và giành chiến thắng trong cuộc đua kỷ niệm 100 năm giải 24 Hours of Le Mans.
Bentley Speed 8: Sự Trở Lại Của Một Huyền Thoại Anh Quốc
Sau khi được Volkswagen mua lại, Bentley quyết tâm trở lại giải 24 Hours of Le Mans. Với sự hỗ trợ công nghệ từ Audi, “Bentley Boys” một lần nữa hướng về Le Mans, viết tiếp những trang sử huy hoàng từ những năm 1930.
Quá trình phát triển Bentley Speed 8 bắt đầu từ tháng 9 năm 1998, là sự hợp tác giữa đội ngũ Anh và bộ phận Audi Sport của Đức, cung cấp các bộ phận cơ khí từ mẫu xe chiến thắng Le Mans R8 của Audi. Khung gầm đến từ RTN. Hai năm sau, chiếc Speed 8 đầu tiên ra mắt tại nhà máy Bentley ở Crewe. Sau một thời gian thử nghiệm, năm 2001, Bentley lần đầu tiên quay trở lại Le Mans. Cả hai chiếc Bentley đều thi đấu ở hạng LMGTP. Chiếc mang số hiệu 8, với bộ ba Andy Wallace, Butch Leitzinger và Eric Van de Poele, đã xuất sắc giành vị trí thứ ba trên bục vinh quang.
Chiếc còn lại, số hiệu 7, đã phải bỏ cuộc vào đêm thứ Bảy do sự cố cháy. Năm 2002, chỉ một chiếc Bentley tham dự Le Mans, và chiếc số hiệu 8, với cùng đội hình năm trước, đã cán đích ở vị trí thứ tư, chỉ cách bục vinh quang một chút. Sau những năm thử nghiệm, Bentley trở lại với mục tiêu chiến thắng vào năm 2003. Và họ đã thành công! Những “Bentley Boys” một lần nữa đứng trên đỉnh vinh quang. Các tay lái đến từ Audi, với Rinaldo Capello, Tom Kristensen và Guy Smith, đã bỏ xa các đồng đội Mark Blundell, David Brabham và Johnny Herbert tới hai vòng.
Sáu chiếc Speed 8 phiên bản đầu tiên (mã 002) đã được sản xuất, và một trong số đó đã có mặt tại Retromobile. Phiên bản 002 này chỉ tham gia hai cuộc đua trước khi được thay thế bởi phiên bản cải tiến mã 004 từ năm 2003, mang về thành công vang dội tại Le Mans. Chiếc khung gầm 004/1 hiện vẫn thường xuyên thi đấu tại giải Endurance Racing Legends Series.
Brabham BT 26 A: Dấu Ấn Jacky Ickx Trên Đấu Trường F1
Chiếc xe Công thức 1 Brabham này được thiết kế bởi Ron Tauranac. Ban đầu, vào năm 1968, chiếc BT 26 được trang bị động cơ Repco, nhưng độ tin cậy kém khiến Jack Brabham và Jochen Rindt phải bỏ cuộc ở hầu hết các chặng đua.
Sau mùa giải đó, chiếc xe của Jochen Rindt được tái thiết kế. Động cơ Repco được thay thế bằng Ford Cosworth. Rindt chuyển sang Lotus, và vị trí của anh được thay thế bởi tài năng trẻ người Bỉ, Jacky Ickx.
Ickx đã có một khởi đầu mới đầy ấn tượng tại Brabham. Anh giành chiến thắng tại GP Đức (tại Nürburgring cũ) và Canada. Anh là tay lái duy nhất có thể gây khó dễ cho sự thống trị của Jackie Stewart và chiếc Matra của đội Tyrrell. Ickx trở thành á quân thế giới năm 1969, ngay sau Stewart, và điều này đã mang về cho anh bản hợp đồng với Enzo Ferrari. Anh đã gắn bó với đội đua nước Ý trong ba năm, và năm cuối cùng, anh còn tham gia giải World Endurance Championship với chiếc 312 PB đã được đề cập.
Alfa Romeo 33 TT 3 / 33: Vẻ Đẹp Cổ Điển Trên Đường Đua Sức Bền
Tại gian hàng Fiskens, chúng tôi bắt gặp chiếc Alfa Romeo 33 TT 3. Số khung AR 11572 010 đã được đội đua chính thức Alfa Autodelta sử dụng trong mùa giải 1972. Tay lái chính Andrea De Adamich có sự hỗ trợ của nhiều đồng đội như Galli, Elford, Hezemans và Vacarella. Helmut Marko, cố vấn hiện tại của Red Bull, cũng đã cùng De Adamich giành vị trí thứ ba tại giải 1000 km Nürburgring, thành tích tốt nhất của năm 1972.
Chiếc 33 TT 3, với động cơ 8 xi-lanh Alfa, có lẽ chỉ có một sự nghiệp thi đấu ngắn ngủi. Cuộc đua cuối cùng của nó diễn ra vào tháng 6 năm 1972, và nó đã khép lại hành trình tại giải 24 Hours of Le Mans với vị trí thứ tư đầy ấn tượng do Adamich và Vacacarelle mang lại. Đây cũng là chiếc Alfa Romeo cuối cùng từng tham gia giải 24 Hours of Le Mans.
Alfa Romeo 33 TT 12: Bước Chuyển Mình Của Động Cơ V12
Tại nhà đấu giá Artcurial, chúng tôi tìm thấy người kế nhiệm của chiếc 33 TT3, đó là 33 TT 12. Chiếc Alfa này được trang bị động cơ 12 xi-lanh từ năm 1973. Số khung AR 115 12 0011 đã được đưa ra đấu giá tại Rétromobile.
Chiếc 33 TT 12 này được chế tạo vào năm 1975 và được đội đua tư nhân Willy Kaushen Racing Team sử dụng trong giải vô địch thế giới năm 1975. WKRT sở hữu 4 chiếc TT 12, và 0011 được sử dụng làm xe thử nghiệm. Nó cũng tham gia một số chặng đua trong giải Interseries Championship. Sau đó, theo yêu cầu của Bernie Ecclestone, động cơ thử nghiệm của F1 đã được lắp vào xe, sau đó cũng được sử dụng trên những chiếc Brabham của ông từ năm 1976. Bernie đã chuyển từ động cơ Ford Cosworth (trả phí) sang Alfa Romeo (miễn phí). Những chiếc 33 TT 12 khác của WKRT đã mang về chức vô địch thế giới cho Alfa vào năm 1975 với sự góp mặt của các tay lái như Jacky Ickx, Derek Bell, Henri Pescarolo và Arturo Merzario. Đáng tiếc, chiếc xe này đã không tìm được chủ nhân mới tại buổi đấu giá.
Ferrari 550 Maranello Prodrive GT1: Tuyệt Tác “Made in England”
Một cái tên Ferrari khác, chiếc 550 Maranello Prodrive GT1 tuyệt đẹp sản xuất năm 2002, đã thu hút sự chú ý. Chiếc 550 “Made in England” này được trưng bày bởi Girardo & Co. “Made in England” hoàn toàn chính xác, bởi vì chiếc Ferrari này đến từ xưởng của Prodrive và được phát triển, chế tạo bởi đội của David Richards mà không có sự hợp tác trực tiếp từ Ferrari. Trên thực tế, Ferrari đã phản đối mạnh mẽ dự án này đến mức không muốn cung cấp khung gầm cho đội của David Richards. Họ buộc phải tìm đến thị trường xe cũ và mua lại những chiếc xe đường phố có thể sử dụng, sau đó tháo dỡ hoàn toàn. Điều tương tự đã xảy ra với chiếc ZFFZR49B000108612 này, sau đó được chuyển đổi thành CRD 05/2002. CRD là viết tắt của Car Racing Development, công ty của Frédéric Dor chịu trách nhiệm về mặt tài chính của chương trình.
Prodrive đã tạo ra một chiếc GT1 đầy ấn tượng. Chiếc Ferrari ra mắt vào giữa năm 2001 tại giải FIA GT Championship ở Budapest. Tuy nhiên, do nhiều vấn đề kỹ thuật ban đầu, nó đã phải rút lui. Giải 24 Hours of Spa không được tham gia, nhưng ở chặng đua tiếp theo tại A1 Ring, Áo, nó đã mang về chiến thắng đầu tiên. Richard Rydell và Peter Kox đã mang về thành công này, và họ lặp lại điều đó tại Jarama.
Năm 2002, chiếc xe có lần đầu tiên tham dự Le Mans với một chiếc duy nhất. Thomas Enge đã đưa chiếc 550 Maranello lên pole. Giữa cuộc đua, chiếc Ferrari dẫn trước Corvette nhanh nhất tới 3 vòng. Tuy nhiên, một đường ống dầu bị vỡ đã gây ra cháy, buộc Alain Menu phải bỏ cuộc. Năm 2003, chiếc CRD 05 gia nhập đội hình. Cuộc đua đầu tiên là giải 12 Hours of Sebring, Florida. Darren Turner, Anthony Davidson và Kelvin Burt về thứ hai trong hạng mục GTS, sau chiếc Corvette của Fellows, Fréon và O’Connell.
Tại Le Mans, Kox, Enge và Davies tiếp tục giành pole. CRD 05 với cùng đội hình như ở Sebring xuất phát ở vị trí thứ hai. Những chiếc Ferrari Prodrive nhanh hơn tới 6 giây mỗi vòng so với năm trước. Cả hai chiếc Ferrari liên tục dẫn đầu hạng GTS. Sau 5 giờ đua, CDR 05 thậm chí còn vươn lên dẫn đầu. Tuy nhiên, họ sớm nhường lại vị trí này cho đồng đội. Họ tiếp tục chạy ở vị trí thứ hai cho đến hơn nửa chặng đua, khi Anthony Davidson đã phải dừng xe tại Mulsanne do va chạm mạnh, và anh được đưa đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe.
Đồng đội Peter Kox, Thomas Enge và Jamie Davies đã mang về một chiến thắng lịch sử ở hạng GTS. Họ bỏ xa chiếc Chevrolet Corvette thứ hai tới 10 vòng, mang về chiến thắng mới và được mong đợi từ lâu cho một chiếc Ferrari động cơ 12 xi-lanh. Chiếc Maranello mang số hiệu 88 này đã được trưng bày tại Rétromobile, ngay bên cạnh khu vực trưng bày Ferrari của Richard Mille.
CDR 05 có chuyến đi thứ ba tới đường đua Road Atlanta cho giải Petit Le Mans. Đội hình có sự thay đổi, với những nhà vô địch Le Mans Peter Kox và Thomas Enge cầm lái, cùng với Alain Menu. Chiếc Ferrari lúc này tự hào mang số hiệu chiến thắng Le Mans 88. Và lần này, nó đã giành chiến thắng. CDR 05 giành chiến thắng đầu tiên trong một cuộc đối đầu khốc liệt với đồng đội. Số 88 về đích trước số 80 chỉ một giây sau mười giờ đua.
Sau một năm là xe chính thức của Prodrive, CDR 05 chuyển sang Pháp và gia nhập đội Larbre. Jack Leconte và đội của ông là một thế lực trong FIA GT trong nhiều năm với những chiếc Viper hàng đầu và rất thành công. Điều này không thay đổi khi họ sở hữu chiếc Prodrive Ferrari. Họ tham gia giải LMES mới (Le Mans Endurance Series) và giải vô địch GT Pháp. Tuy nhiên, tại LMES, họ phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt. Trong khi đó, Ferrari đã tự tạo ra chiếc 575 GTC Maranello mới. Nhưng sản phẩm chính thức này không thể cạnh tranh lại chiếc Ferrari cũ đến từ Anh. Đội tư nhân Larbre, với Bouchut/Lamy và Zacchia, đã giành chiến thắng tất cả bốn chặng đua vô địch tại Monza, Silverstone, Spa và Nürburgring. Tại giải 24 Hours of Le Mans, họ về thứ năm ở hạng GTS. Tại giải vô địch GT Pháp, họ giành vị trí thứ hai chung cuộc. Chúng ta đã thấy chiếc xe này tại Spa năm 2019 trong phiên bản Larbre tại giải Endurance Legends. Năm 2005, nó có lần thứ ba tham dự giải 24 Hours of Le Mans và về thứ tư ở phân loại GTS. Sau đó, chiếc xe tiếp tục được sử dụng thành công và thường xuyên trong giải vô địch GT Pháp. CDR 05 đã giành được 7 chiến thắng và 20 lần lên bục podium, hoàn thành 96% số cuộc đua mà nó tham gia.
Prodrive đã chế tạo 10 chiếc, và CDR 05 là một trong năm chiếc được đội chính thức sử dụng. Chiếc xe đã được phục hồi và trở lại phiên bản chiến thắng của giải Petit Le Mans 2003. Chương của Prodrive Ferrari kết thúc khi Aston Martin nghĩ rằng họ có thể làm điều tương tự với DB9 của mình. Họ đã ủy quyền cho đội của Dave Richards tạo ra một chiếc DB9 tương tự. Chiếc Prodrive DB9R GT1 này sẽ là sản phẩm kế nhiệm, và Prodrive sẽ trở thành đội đua chính thức của Aston Martin. Thành công sẽ không dừng lại ở đó và sẽ vượt qua cả giai đoạn Ferrari. Đối với những ai quan tâm, CDR 05 đang được Girardo rao bán.
Lola T70 David Piper: Biểu Tượng Xanh Của Những Tay Đua Độc Lập
Tại Fiskens, chúng tôi bắt gặp chiếc Lola T70 màu xanh đặc trưng. Màu xanh này gắn liền với đội đua của David Piper. Ông có đội đua riêng với chủ yếu là xe GT và Prototype. Bên cạnh đó, ông cũng từng tham gia ba chặng đua Công thức 1, nhưng không thành công.
Những chiếc xe màu xanh của Piper rất nổi tiếng trong các giải đua sức bền từ những năm 1960 đến đầu những năm 1970. Một chiếc Ferrari 250 GTO, 250 LM, 330 P2, 330 P4, 512M và cả Porsche 917 đều là một phần của đội đua tư nhân của ông. Hầu hết những chiếc xe của ông, ngoại trừ một chiếc Ferrari 512 màu đỏ và một chiếc Porsche 917 màu vàng, đều mang màu xanh. Màu xanh này bắt nguồn từ thỏa thuận tài trợ với công ty dầu mỏ Anh BP, nơi màu xanh được lấy từ logo của họ. Sau này BP được thay thế bằng Shell, nhưng màu xanh đã trở thành thương hiệu của Piper và những chiếc xe của ông vẫn giữ nguyên màu sắc này.
Bên cạnh những “con ngựa chiến” từ Maranello và Stuttgart, còn có chiếc Lola T70 này. Một chiếc xe được Lola Cars thiết kế và chế tạo cho các đội đua tư nhân. Đội Piper hoạt động giữa ranh giới đội đua tư nhân và đội đua nhà máy. Đây là phiên bản MK III B của T70, với số khung SL76/150, được Eric Broadley trang bị động cơ Chevrolet V8 dung tích 5 lít do Traco chuẩn bị. Bên cạnh chính David Piper, Richard Attwood, Jean-Pierre Beltoise và Hans Hermann cũng đã cầm lái chiếc Lola này. Một chiếc T70 khác, từ đội Penske, đã giành chiến thắng giải 24 Hours of Daytona năm 1969.
Chiếc Lola Piper chủ yếu được sử dụng trong các giải đua nhỏ hơn. Nó đã giành chiến thắng tại giải Solitude gần Stuttgart. Tuy nhiên, nó đặc biệt thành công trên đất Pháp với các chiến thắng tại Magny-Cours, Monthléry và Dijon vào năm 1969. Năm tiếp theo, chiếc Lola được cho Steve McQueen’s Solar Productions mượn để quay bộ phim “Le Mans”. Sau đó, Piper bán chiếc Lola.
Gần đây nhất vào năm 2017, chúng ta đã thấy nó tại giải Masters Sports Car ở chặng Six Hours of Spa. Lúc đó, chiếc xe được trang bị thân xe sao chép để tránh hư hại cho bản gốc. Bản gốc hiện đã được phục hồi và lắp trở lại xe.
Dome S 101 – Racing For Holland: Niềm Tự Hào Nhật Bản Trên Đường Đua Sức Bền
Dome là một nhà sản xuất xe đua Nhật Bản, thành lập năm 1965. Họ chủ yếu tùy chỉnh xe Honda. Từ năm 1975, họ bắt đầu chế tạo những chiếc xe đua thực thụ. Dome đã xây dựng các mẫu xe Prototype, Formula 3, Formula 2 và thậm chí là xe thử nghiệm F1. Tuy nhiên, dự án này đã bị dừng lại do thiếu kinh phí và động cơ mà Mugen Honda không cung cấp.
Tại Ascott, chúng tôi đã thấy chiếc Dome S 101 với số khung 03, sản xuất năm 2002. Chiếc Dome này đã tham gia giải 24 Hours of Le Mans năm 2002 dưới màu cờ “Racing for Holland” với đội hình hoàn toàn là người Hà Lan. Ông bầu Jan Lammers được hỗ trợ bởi Tom Coronel và Val Hillebrand. Đội đã có một mẫu Dome trước đó cho các giải đua ISRS (tiền thân của Le Mans Series).
Để có kinh phí, các nhà tài trợ có thể đăng ký một phần trên thân xe. Nhờ đó, khoảng 250 nhà tài trợ nhỏ đã cùng nhau đảm bảo ngân sách cần thiết. Đây là một chiếc Dome hoàn toàn mới, lăn bánh những vòng đầu tiên trong ngày thử nghiệm chính thức vào tháng 5. Trong các vòng phân loại đầu tiên vào tháng 6, Lammers đã thể hiện xuất sắc, đạt vị trí thứ ba với thời gian 3’31″355, đứng giữa các đối thủ nặng ký như Audi, Cadillac, Bentley và Panoz. Trong vòng phân loại cuối cùng, Lammers mất một giây và rơi xuống vị trí thứ 5, nhưng vẫn là một kết quả tuyệt vời.
Trong giờ đua đầu tiên, Jan Lammers đã tham gia cuộc chiến giành vị trí dẫn đầu. Anh vươn lên vị trí thứ ba ngay trước lần dừng pit đầu tiên. Tuy nhiên, các đồng đội của anh không có cùng kinh nghiệm, và chiếc Dome dần tụt lại phía sau. Dù có một vài sai lầm khi lái, chiếc Dome đã dần lấy lại vị trí trong top 10. Đến bình minh Chủ nhật, họ ở vị trí thứ 7, nhưng sau một lần trượt của Coronel, họ lại mất một vài vị trí. Hai giờ trước khi kết thúc cuộc đua, một lần dừng pit bất ngờ đã xảy ra. Có khói bốc ra từ phía sau xe và dầu hộp số đã được thay thế phòng ngừa.
Hộp số đã hoạt động tốt, và Lammers/Coronel cùng Hillebrand kết thúc ở vị trí thứ tám chung cuộc, kém 24 vòng so với chiếc Audi chiến thắng của Kristensen/Pirro và Biela, đội đã giành chiến thắng lần thứ ba liên tiếp. Chiếc Dome vẫn về đích trước hai chiếc Cadillac Northstar LMP chính thức. Đối với một sáng kiến hoàn toàn tư nhân, đây chắc chắn là một kết quả không tệ. Với bộ ba tay lái hàng đầu và ngân sách tốt hơn, chắc chắn họ đã có thể đạt được nhiều hơn thế. Chiếc S 101 này đã đăng ký tham gia giải Endurance Racing Legends của tổ chức Peter Auto vào năm 2024 và chắc chắn sẽ tạo nên cơn sốt mới.
Rétromobile 2025 đã mang đến một cuộc hành trình đầy cảm xúc, nơi chúng ta có dịp chiêm ngưỡng những cỗ máy đã tạo nên lịch sử và truyền cảm hứng cho các thế hệ sau. Mỗi chiếc xe đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một dấu ấn không thể phai mờ. Nếu quý vị là một người đam mê xe cổ điển, hay đơn giản là yêu thích những câu chuyện về tốc độ và kỹ thuật, Rétromobile chắc chắn là điểm đến không thể bỏ lỡ. Hãy tiếp tục theo dõi chúng tôi để cập nhật những tin tức mới nhất về thế giới xe hơi cổ điển đầy quyến rũ.